Người tham dự: Chào ông Buffett, tôi tên là Bill Ackman. Tôi đến từ thành phố New York. Câu hỏi của tôi liên quan đến sức hấp dẫn của Salomon Brothers dưới góc độ là một khoản đầu tư.
Trước đó, ông đã nói về đòn bẩy và những rủi ro của đòn bẩy. Salomon là một doanh nghiệp có tỷ lệ đòn bẩy là 30:1, có biên lợi nhuận rất mỏng và tỷ suất lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu (ROE) tương đối khiêm tốn, xét đến mức đòn bẩy khổng lồ mà họ sử dụng. Vậy điều gì ở doanh nghiệp này đã thu hút ông?
Warren Buffett: Hôm nay, chúng ta có sự góp mặt của Giám đốc điều hành Salomon Inc (công ty mẹ) và Giám đốc điều hành của Salomon Brothers (mảng ngân hàng đầu tư).
Tôi phải nói rằng, một trong những điều mà tôi và Charlie cảm thấy cực kỳ an tâm chính là hai người đang điều hành hoạt động tại đó. Họ đã làm một công việc xuất sắc trong những hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, tương tự như vậy là John Macfarlane, người cũng có mặt ở đây hôm nay.
Ba người họ – tôi đã nhắc đến bốn người trong báo cáo thường niên – nếu không có ba người này thì Salomon đã không thể tồn tại đến ngày hôm nay. Và nếu không có họ, Solomon cũng sẽ không thể trở thành công ty như chúng ta kỳ vọng trong tương lai. Họ đã làm một công việc tuyệt vời, thực sự rất đáng nể.
Đúng như anh nói, đây là loại hình kinh doanh sử dụng đòn bẩy rất lớn. Thực tế thì, nhìn theo một cách nào đó, mức đòn bẩy này không cao như vẻ ngoài của nó. Nhưng ở một góc độ khác, nó thậm chí còn rủi ro hơn cả những gì chúng ta thấy.
Tuy nhiên, bài kiểm tra thực sự sẽ là:
- Thứ nhất, họ kiểm soát doanh nghiệp đó như thế nào để đòn bẩy không trở thành mối nguy.
- Thứ hai, họ tạo ra tỷ suất lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu (ROE) ra sao trong khi vẫn sử dụng đòn bẩy.
Rõ ràng, bạn có quyền kỳ vọng mức ROE cao hơn khi chấp nhận một chút rủi ro hệ thống và sử dụng một lượng lớn vốn vay, so với việc vận hành một doanh nghiệp sản xuất kinh doanh thông thường.
Tôi không biết liệu anh đã gặp Bob và Deryck chưa, nhưng tôi tin rằng anh sẽ thấy yên tâm hơn khi có được sự hỗ trợ từ họ.
Charlie, anh có ý kiến gì không?
Charlie Munger: Sao chúng ta không mời ba quý ông đó đứng lên nhỉ?
Warren Buffett: Đúng vậy, chúng ta nên dành cho họ một tràng pháo tay.
Charlie Munger: Họ thực sự đã làm rất nhiều cho Berkshire trong năm vừa qua.
Warren Buffett: Tôi sẽ là người bắt đầu tràng pháo tay. Họ ở đâu rồi? À, họ kia rồi. (Tiếng vỗ tay).
Tôi đã đề cập đến điều này trước đây, nhưng đáng để nhắc lại. Deryck đảm nhận vị trí giám đốc điều hành của Salomon Brothers vào ngày 18 tháng 8 năm 1991.
Khi đó, anh ấy không thể biết chính xác mình đang dấn thân vào điều gì. Hai hay ba tháng sau đó, chúng tôi thậm chí còn chưa hề thảo luận về vấn đề lương thưởng. Anh ấy cũng không yêu cầu Berkshire hay tôi đứng ra bảo lãnh bồi hoàn trách nhiệm pháp lý, trong khi anh ấy đảm nhận vị trí đó với hàng loạt rủi ro pháp lý chưa biết rõ. Thậm chí chúng tôi khi đó cũng chưa biết rốt cuộc sẽ phát hiện ra những vấn đề gì.
Vậy mà anh ấy đã làm việc với cường độ không tưởng để giữ cho Salomon không sụp đổ, điều này không hề dễ dàng.
Còn Bob Denham, tôi gọi cho anh ấy vào khoảng ngày thứ Sáu, ngày 23. Sau đó, tôi đến nhà anh ấy vào thứ Bảy, ngày 24.
Anh ấy đang có một cuộc sống rất yên bình tại California. Anh ấy đang sở hữu một công ty luật hàng đầu, một nhóm khách hàng chất lượng, và vợ anh ấy cũng có một công việc tốt tại đó.
Tôi nói với anh ấy rằng tôi đang gặp rắc rối lớn và không còn lựa chọn nào khác. Ba ngày sau, anh ấy đã có mặt tại New York, sống trong một căn hộ nhỏ ở Battery City và đảm nhận vị trí cố vấn pháp lý tại Salomon.
Họ tìm thấy John Macfarlane vào Chủ nhật, ngày 18. Tôi nghĩ anh ấy đang tham gia một cuộc thi ba môn phối hợp hay gì đó.
Anh ấy bị kéo ra khỏi cuộc thi, rồi lập tức có mặt tại Downtown Athletic Club. Và nhiệm vụ của John là duy trì nguồn vốn cho bảng cân đối kế toán trị giá 150 tỷ USD, trong bối cảnh các đối tác đồng loạt hủy bỏ các khoản đầu tư. Nguyên nhân không phải vì chúng tôi không đủ uy tín, mà đơn giản là vì họ không muốn dính dáng gì đến chúng tôi trong một thời gian.
Từ Ngân hàng Thế giới (World Bank) đến quỹ hưu trí của bang Texas hay CalPERS, tất cả những tổ chức này đều cắt giảm nguồn vốn cùng một lúc. Và nguồn vốn chính là huyết mạch của một doanh nghiệp như Salomon.
Vì vậy, ba người này xứng đáng nhận được tràng vỗ tay nồng nhiệt, trước hết là từ các cổ đông Salomon. Nhưng cũng từ tất cả chúng ta ở đây, bởi vì chúng tôi có một khoản đầu tư quan trọng tại đó. Một lần nữa, tôi xin công khai cảm ơn họ. (Tiếng vỗ tay)
– Tại đại hội cổ đông của Berkshire Hathaway năm 1994.

Đầu tư là hành trình đầy thử thách
Đừng đi một mình, hãy đồng hành cùng chúng tôi.